Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Kinh Cha Con Gặp Nhau (Phụ tử cọng hội)

26/02/2014 11:15
1. Đã tiếp nhận đầy đủ giới pháp, chúng con phải nhận diện như thế nào và phải nói như thế nào cho đúng về bậc có chánh kiến, bậc đã được sinh ra như một vị anh hùng trên thế gian, bậc đã vượt thoát mọi ràng buộc khổ nạn? Xin Đức Gotama chỉ dạy.

2. Đó là người đã buông bỏ được mọi hiềm hận về quá khứ, mọi thắc mắc lo âu về tương lai. Trong giây phút hiện tại, người ấy cũng không bị hệ lụy vào bất cứ gì, cũng không bị kẹt vào hư danh và sự tôn kính của kẻ khác.
3. Không tham đắm vào tương lai, không ưu sầu về quá khứ. Người ấy trên đường mình đi đã buông bỏ mọi tham cầu, mọi tà kiến, không giữ lại một tư kiến nào.
4. Đã buông bỏ mọi sợ hãi, đã trở nên vững chãi nuôi dưỡng được chánh tín, diệt trừ được mọi nghi nan, không tật đố, lòng hoan hỷ với những gì đang có, yêu nếp sống thảnh thơi.
5. Có khả năng tiết chế, không tham vọng, có nhiều tuệ giác, không ganh ghét ai, không nói xấu ai, không trau chuốt bên ngoài, không nói lưỡi hai chiều, buông bỏ mọi hý luận và nghi ngờ.
6. Tâm ý giải thoát, không đắm trước, lìa tư kiến, không thêu dệt, hư vọng, bước đi an tường, có khả năng giải tỏa được mọi cuộc tranh chấp, không bị dục kéo đi, và đoạn trừ được mọi dục tưởng.
7. Không mưu toan để đạt tới một cái gì mình muốn, cũng không lo lắng khi mình không có cái kia, không oán giận, không bị vị ngọt của ái dục sai sử.
8. Không tự cao, không cho rằng không ai bằng mình, không có mặc cảm tự ti, biết quán chiếu, biết đình chỉ tâm ý, thấy được cái gì là thiện cái gì là ác và buông bỏ được những tri giác sai lầm.
9. Biết quán chiếu và thấy được tự tính các pháp, không còn bị kẹt vào một pháp nào, không cần nương tựa vào một pháp nào, cũng không bị kẹt vào ý niệm có và ý niệm không.
10. Ái đã diệt, tâm đã tĩnh, đã vượt biển sầu khổ qua tới bờ vô ưu, đã cởi trói, đã buông bỏ, không còn có gì để gọi là sở đắc, không còn theo đuổi tìm cầu gì nữa trong ba cõi.
11. Không cầu con trai, không cầu ruộng đất, không cầu trâu bò, không cầu của cải, người ấy không còn gì hoặc để nắm bắt hoặc để đuổi xua.
12. Dù bị đám đông công kích, phỉ báng xúc phạm, dù bị các vị Phạm chí và Sa môn chê bai, người ấy vẫn ngồi yên bất động, vẫn cứ đường mình mình đi.
13. Không tật đố, không xan tham, dù có được thế gian tôn kính cũng không bị vướng mắc; không tự tôn, không tự ti, không đòi bằng người, cái gì đúng pháp thì làm, phi pháp thì bỏ.
14. Thấy được tự tính không, đạt tới vô cầu, vô đắc, không còn vui cái vui phàm tục của thế gian, tâm ý đã thực sự dừng lại, vị mâu ni vượt thoát thời gian, đạt tới bản môn, đi vào kiếp ngoại.

Theo Thư viện Thích Nhất Hạnh

Các tin tức khác