Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Dừng lại, tìm về quê hương đích thực để chữa trị cho bản thân

13/11/2019 20:03
Theo pháp môn chúng ta học thì sự chữa trị không thể xảy ra nếu ta không dừng lại được, ta không tìm về được quê hương đích thực của mình. Quê hương đích thực của chúng ta là hải đảo tự thân, về tới đó thì ta không còn đi quanh nữa, ta có cơ hội chăm sóc và chữa trị cho bản thân, trong đó có hình hài và tâm hồn của mình. Trong hình hài và tâm hồn mình có những vết thương để lại từ thế hệ trước của cha ông.

Khi làm những động tác chánh niệm như đưa tay lên, mà nếu quả thực ta đang có mặt trong giây phút hiện tại, thì ta thấy đây không phải là cử động để đem tới một sức khỏe nào đó. Trong khi chúng ta đưa tay lên thì tất cả tổ tiên, ông bà, cha mẹ, con cháu (dù chưa biểu hiện) của ta đều đưa tay lên. Ta thấy mình không có một cái ta riêng biệt. Trong khi đưa hai tay lên ta có niềm vui, có giác ngộ. Ta có hạnh phúc thấy được rằng có một hình hài là một chuyện rất mầu nhiệm. Đưa được hai tay lên là một mầu nhiệm vô cùng và ta cảm thấy niềm vui tiếp xúc được với những mầu nhiệm của sự sống. Như vậy thì tất cả tổ tiên, ông bà, cha mẹ, con cháu, bạn bè của ta cũng đều cảm thấy được niềm vui tiếp xúc được với sự sống mầu nhiệm. Nhưng chúng ta chỉ có thể làm được như vậy nếu ta trở về với giây phút hiện tại. Chúng ta làm không phải để có sức khỏe trong tương lai, mà để có niềm vui, sự buông thư, tại vì khi đưa tay lên thì ta có sự “đã về đã tới”.

 

 

Thiền sư Nhất Hạnh

Các tin tức khác